Ông Hiển bước ra ngạc nhiên:
– Hôm nay con về sớm
vậy Cát Tường?
Ông khựng lại, bởi
người khách đang bước vào nhà mình, rồi kêu lên thảng thốt:
– Cậu Hai Bằng!
Ông Bằng bước tới:
– Anh còn sống sao
anh Hiển? Vậy mà có người dám nói anh đã chết hồi năm rồi.
Ông Hiển bật cười:
– Ai mà ác miệng dữ
vậy? Mà sao cậu biết là tôi ở đây mà đến tìm?
Ông Bằng chỉ vào
Cát Tường:
– Nếu không gặp con
bé này, tôi đâu có biết anh ở đây và suýt nữa bị vợ anh và đứa con gái anh gạt
rồi.
Ông Hiển nhíu mày:
– Vợ tôi và con gái
tôi gạt cậu?
– Một lát nữa, tôi
sẽ nói chuyện này sau. Bây giờ tôi hỏi thật anh, có phải Cát Tường là con gái
Cát Hương và tôi?
Ông Hiển gật đầu:
– Là nó đó. Cậu đi
được một năm thì cô Cát Hương bệnh rồi qua đời. Tôi hay tin vội về Cẩm Giang
mang con bé lên Sài Gòn nuôi cho đến bây giờ. Tôi cứ chờ mà cậu thì không về.
Cát Tường ngơ ngác,
hết nhìn ông Hiển rồi nhìn ông Bằng. Theo cách nói của hai người, cô là con của
ông Bằng.
Bắt gặp cái nhìn của
Cát Tường, ông Hiển gọi:
– Chuột Lắt! Con
nhìn ba con đi. Ông Bằng là cha của con đó.
Chuột Lắt! Ông Bằng
xúc động:
– Chuột Lắt! Đúng
là con. Cái tên ba đặt cho con, vì con luôn nhút nhát. Con đúng là con gái của
ba. Lại đây con!
Nhưng Cát Tường lùi
lại trước cánh tay dang rộng chờ đón cô. Cô lắc đầu mà nước mắt tuôn dòng:
– Tôi không phải là
con ông. Có người cha nào bỏ con mình mười tám năm.
Lúc mẹ chết, tôi vẫn
không biết, nằm rúc vào bà tìm hơi ấm, cứ gọi “Mẹ ơi, con đói quá. Mẹ mua cái
gì cho con ăn”, mà mẹ thì cứ nằm im. Mẹ tôi đã chết ...
Trời ơi! Ông Bằng
choáng váng buông thõng tay. Con của ông từ chối ông.
Nó đang hận ông, bởi
vì ông đã bỏ rơi mẹ con nó. Ông đâu có muốn thế, ông cứ tưởng sang bên đó, một
thời gian ông sẽ về. Nhưng rồi cuộc sống ở vùng đất hứa không phải là thiên đường.
Ở đâu cũng có làm mới có ăn. Những công việc mà ở Việt Nam cả đời ông chưa bao
giờ mó tay vào, sang Pháp, ông phải làm:
Đi giao báo, rửa
chén bát, ai thuê gì làm nấy, cho đến ngày ông gặp bà Nguyệt là mẹ của Lập
Quân, cuộc đời ông mới đi lên.
Ông Hiển giữ Cát Tường
lại:
– Con không nên cư
xử với ba con như vậy. Ổng đâu có muốn bỏ con, tại hoàn cảnh thôi.
Cát Tường gỡ tay
ông Hiển ra:
– Con không biết phải
làm gì nữa. Cậu hãy để cho con bình tĩnh lại đã.
Cô chạy lên gác, nằm
vùi mặt xuống gối. Làm sao cô có thể quên thời thơ ấu đau khổ, thiếu bàn tay mẹ,
tình thương của người cha.
Cứ mỗi lần cậu Hiển
lo cho Thúy Hòa, cô tủi thân biết bao nhiêu. Cô có thể tha thứ cho người đã tạo
ra mình không? Mẹ của cô đã vì thương nhớ, vì nghe tin ông ta cưới vợ bên Pháp,
đã bệnh mà chết. Bây giờ mười tám năm, ân tình nhạt phai, ông ta lại trở về. Để
làm gì? Không có ông ta, cô vẫn sống kia mà!
Trong khi đó, nơi
phòng khách, ông Hiển an ủi:
– Cậu đừng buồn, rồi
tôi sẽ giải thích cho nó hiểu.
Lập Quân nhìn lên
gác. Anh không ngờ mình lại có một cô em gái xinh đến như thế. Cô em gái mà ít
nhiều trái tim anh cũng vừa đang mở ngõ cho một tình yêu đến.
...
– Anh hãy khuyên nhủ
con bé giùm tôi!
Cho đến lúc ra về,
ông Bằng còn lưu luyến nhìn lại, hy vọng một lần được Cát Tường gọi tiếng ba, để
ông quay lại và ông con gái mình vào lòng. Nhưng buồn thay, không có gì chỉ có
khoảng không gian đầy nắng.
Ông buồn bã leo lên
xe. Lập Quân an ủi:
– Ba đừng buồn! Từ
từ, em Cát Tường sẽ suy nghĩ lại.
Ông Bằng phẩy tay bảo
tài xế chạy đi, mà không thấy Thúy Hòa đang lùi lại, mặt cô xanh mét, rồi chạy
ngược trở lại quán cà phê mà nói không ra lời:
– Mẹ! Mẹ ơi! Chết rồi!
– Cái gì mà chết?
– Ông Bằng ... ông
Bằng đến nhà mình ... Con thấy ba ra tận ngoài đường tiễn ổng.
Bà Hiển cũng sợ điếng
hồn:
– Mày nói có thật
không vậy?
– Không phải thật
thì là giả hay sao!
Ông Hiển ra tới,
ông gườm gườm nhìn hai mẹ con. Bà Hiển giật nảy cả người:
– Ông làm gì giống
ma vậy hả?
– Thì đã chết hơn một
năm không giống ma sao được. Tôi không ngờ bà cũng hùa theo con Hòa làm chuyện
bậy bạ. Bà đã lấy của người ta bao nhiêu tiền rồi hả?
– Đâu có!
Bà Hiển chối bây bẩy.
Trong lúc Thúy Hòa định nhân dịp chuồn đi, ông Hiển nắm áo kéo lại:
– Chạy đi đâu? Mày
giỏi quá con ạ. Cha mày còn sống sờ sờ mà mày bảo chết. Mẹ con mày cùng một phường
tham lam như nhau. Tao thật xấu hổ!
Ông Hiển định tát
tay con gái, bà Hiển lôi lại:
– Đây là quán cà
phê, ông muốn dạy bảo gì thì về nhà mà dạy.
– Còn bà nữa!
♫ Tìm nhac mp3 ♫